|
Chứng đái dầm ở trẻ em
TS.BS.Trần thị Mộng Hiệp
BV Nhi Đồng 2
Thế nào là đái dầm ?
Đái dầm là chứng đi tiểu không tự chủ lúc ngủ.
Với trẻ em, ở lứa tuổi nào thì đái dầm được coi là bình thường. Ở lứa tuổi
nào sẽ bị coi là bất bình thường?
Ở trẻ em, từ 0 đến 3 tuổi là lúc các bé chưa tự chủ được ý muốn của bản thân
nên tè dầm là chuyện bình thường, lớn lên thêm chút khi có "nhu cầu" các bé
sẽ kêu "bô" hay "đi tè" để bố mẹ giải quyết giúp. Nhưng từ 5 tuổi trở lên,
thường là trên 7 tuổi mà bé vẫn đi tè "tự nhiên" ban đêm thì là biểu hiện
không bình thường. Cần đưa trẻ tới khám ở các bệnh viện để sớm có cách điều
trị hiệu quả.
Nguyên nhân nào gây ra? Có phải do bố mẹ không hướng dẫn dạy bảo tốt?
Trước hết, nên hiểu đái dầm là hiện tượng trẻ đi tiểu không tự chủ lúc ngủ,
vào ban đêm hoặc lúc trẻ ngủ trưa. Nếu trẻ vẫn đi tiểu không tự chủ lúc thức
thì hiện tượng này thường là bệnh lý, không nên đánh đồng đái dầm lúc ngủ và
lúc thức là giống nhau.
Nguyên nhân chủ yếu của chứng bệnh đái dầm lúc ngủ chưa được sáng tỏ hoàn
toàn. Tuy nhiên bệnh có thể do tình trạng bàng quang chưa trưởng thành vì
trẻ còn nhỏ, hoặc do giảm bài tiết vào ban đêm một chất nội tiết (còn gọi là
hócmôn) chống bài niệu ở một số trẻ. Bệnh cũng có thể do nguyên nhân tâm lý:
trẻ bị căng thẳng về tâm lý như bị cô giáo la mắng, bị bạn bè tách khỏi
nhóm, bị ám ảnh lo sợ hay phải thường xuyên chứng kiến những cuộc cãi vã của
bố mẹ, cha mẹ ly dị, hoặc mẹ cho ra đời thêm một đứa em... là những yếu tố
tâm lý tác động gây tiểu dầm ở trẻ em.
Người ta cũng nói tới nguyên nhân do di truyền, cứ một trong cha hoặc mẹ mắc
tiểu dầm lúc còn nhỏ thì 44% trẻ có khả năng bị bệnh hoặc khi cả cha lẫn mẹ
mắc chứng này thì 77% trẻ sẽ tiểu dầm.
Ngoài ra, còn có những nguyên nhân thực thể chiếm tỉ lệ 1 - 2% như các dị
dạng đường niệu, nhiễm trùng tiểu...hoặc chứng táo bón cũng gây tiểu dầm ở
trẻ.
Khi trẻ tiểu dầm thường xuyên, thì có ảnh hưởng đến sức khỏe? Trẻ có thể
phát triển bình thường như các trẻ khác hay không?
Việc trẻ mắc chứng đái dầm không ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như sự phát
triển thể chất bình thường của trẻ. Nhưng nếu đái dầm vẫn tiếp tục tiếp diễn
ở trẻ lớn, đặc biệt trên 10 tuổi trở lên thì sẽ gây cho các bé nhiều vấn đề
tâm lý phức tạp. Các bé sẽ là tâm điểm chú ý của bạn bè, bị chê cười, mất tự
tin, căng thẳng, buồn rầu và có thể rơi vào mặc cảm. Lâu ngày, tâm tính các
bé sẽ trở nên bất thường, khó chịu và khó hòa nhập. Tình trạng này kéo dài
không tốt cho sự phát triển của bé về sau.
Bố mẹ cần phải làm gì khi con trẻ mắc chứng đái dầm?
Các bậc cha mẹ đừng tỏ ra quá lo lắng về hiện tượng này và đừng la mắng trẻ
vì sẽ làm cho bé căng thẳng hơn và đái dầm có thể tăng thêm.
Tốt hơn hết, cha mẹ nên kiên trì và thông cảm, chú ý nhắc nhở bé đi tiểu
trước khi đi ngủ và không nên uống nước 2 - 3 giờ trước khi đi ngủ. Có thể
sử dùng loại đồng hồ báo thức có khả năng phát hiện sớm các giọt nước tiểu
đầu tiên để đánh thức trẻ dậy. Cách thức này hứa hẹn 70 đến 80% thành công.
Nên ghi lại những lần bé tè dâm vào 1 quyển sổ hoặc lịch để theo dõi, khi
trẻ chiến thắng tè dầm một lần, đừng tiếc lời khen ngợi và hãy động viên
khen thưởng bé. Việc làm này sẽ khiến các bé rất quyết tâm cố gắng.
Thay, giặt đồ cho bé cẩn thận trước khi đến lớp để gạt bỏ mặc cảm tự ti
trước thầy cô, bạn bè.
Nên tránh cho trẻ chứng kiến những cuộc cãi vã của người lớn và nên quan tâm
đến các yếu tố tác động tâm lý trên trẻ trong mọi quan hệ với thầy cô, bạn
bè, anh chị em ruột...
Khi dùng các biện pháp kể trên mà trẻ vẫn tiểu dầm thì có thể dùng thuốc.
Tuy nhiên không cần điều trị thuốc khi trẻ dưới 6 tuổi. Thuốc được dùng đầu
tiên là Desmopressine dưới dạng bơm xịt vào mũi cho trẻ trước khi đi ngủ.
Loại thuốc này có tác dụng làm giảm bài tiết nước tiểu tránh tè dầm ban đêm.
Ngoài ra có thể dùng thuốc Oxybutinine. Thuốc này tác động lên cơ của bàng
quang, giúp bàng quang giữ được nước tiểu trong bàng quang tốt hơn và như
thế giúp trẻ tự chủ được việc đi tiểu của mình.
Thêm một chút quan tâm và thông cảm, thêm một chút kiên trì, bạn sẽ giúp con
mình vượt qua được những khó khăn ban đầu của tuổi thơ.
|